TIN Ở HOA HỒNG

TIN Ở HOA HỒNG

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

CHỈ CÒN NHỮNG MÙA NHỚ

Đó là những sáng mưa vội vã như chẳng kịp giật mình kéo áo sau hơi thở khe khẽ lạnh. Tôi phiêu bạt trên những con đường khi những hạt mưa to đập xối xả vào mặt. Sáng nay lại một cơn mưa về không báo trước…Mưa của lòng tôi xốn xang những nỗi buồn khiến tôi không còn biết ánh mặt trời lúc nào sẽ về lại sau cơn mưa. 


Người đàn ông lý tưởng của tôi – Anh vẫn trần trụi trên con đường tình thẳng tắp và đơn độc, không có tôi và cũng chẳng còn có một ai nữa. Nỗi cô đơn của người đàn ông và người đàn bà đi tìm một lẽ hạnh phúc riêng cho mình thật quá chông chênh. Chông chênh như nụ cười gượng gạo, như cái vuốt tóc lạo xạo sau lưng mà chẳng thể biết nụ cười sẽ tắt mãi sau mùa nắng. Đó là lúc tôi và anh không đợi đón bình minh mà lặng lẽ tìm đến những góc tối, vỡ òa trong những giọt chát đầu môi và những tiếng nấc không thành lời… 


Có một nỗi nhớ mạnh mẽ đang ngự trị trong tôi như cơn bão lòng không thể ngủ yên khi đêm trở mình đơn độc. Tôi thấy vây quanh mình là hình hài bóng tối, tôi khỏa lấp nỗi nhớ nhung bằng những tiếng thở dài sai lạc. Tôi luôn nghĩ về người đàn ông của mình như một sự tôn thờ không điều kiện. Tôi nhớ anh giữa những mùa mưa không dứt. Tôi khóc vì nhớ…những giọt nức nở chìm trong làn mưa… 


Sự quạnh quẽ khiến tôi thấy chữ tình rơi rớt trên con đường trắng nước, khi mưa cuốn trôi tôi chẳng kịp tìm lại dấu vết. Xa anh, những cơn mưa dăng dẳng càng đến nhiều… 


Tôi khép lại cuộc sống như bản du ca lan man không điểm dừng, làm gì đây khi thuyền sẽ mãi không bao giờ cập bến nữa. Người đàn ông tôi mong đợi – Những gì tôi có thể cho anh là những tiếng thở dài, đôi mắt đỏ hoe và những nỗi buồn vô định. Đã hơn một lần tôi muốn ngủ mãi trong giấc mơ có anh hiện hữu trong cuộc đời khi ngoài kia con lắc đồng hồ chạy đua cùng nỗi nhớ.

Đó là khi tôi phải trở về… 

Nỗi cô đơn đổ đầy vào tim tôi rồi chảy thành giọt đắng. Lẽ nào làm người phải lầm lạc? 

Người đàn ông của tôi ơi! Tôi gọi anh bằng tên một cuộc yêu hoang lạc, bão lũ sau mùa mưa…Lẽ nào anh ám ảnh tôi suốt cả cuộc đời … 

P/S: Tạm biệt mọi người, tạm biệt anh và những giấc mơ đi lạc. Tôi trở về nơi tôi… 

                                                                                                                               Mecghi

24 nhận xét:

  1. Nàng, ta đọc mà cứ khóc mãi, khóc ròng, chợt nỗi buồn òa về, nỗi đau nhói nơi thềm ngực. Cái cảm giác nhớ thương một ng chẳng phải của mình, luôn làm ta đau. Ta uống từng lời này của nàng vào, và cất cho riêng ta, cho những đêm miệt mài nỗi nhớ, đi hoang...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nàng đừng khóc. Phải học cách cười trước nỗi buồn nàng ạ . Mạnh mẽ lên

      Xóa
    2. Nàng, cứ về lại nơi này, lại thấy lòng chùng xuống... Ta cười nhiều rồi, mà vẫn thấy trống rỗng...

      Xóa
  2. Mừng chị đã về với ngôi nhà yên bình này! :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. cảm ơn em, về đây, bình yên hơn em à

      Xóa
  3. Đang viết tiểu thuyết...sao ?

    Trả lờiXóa
  4. Lại viết tiểu thuyết...rồi.

    Trả lờiXóa
  5. Tiểu thuyết viết từ trái tim , những dòng đầy cảm xúc chân thành. Mừng em trở lại với ngôi nhà ấm áp đầy thân thương này

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn anh. Đây không phải là tiểu thuyết mà là câu chuyện cuộc đời anh ạ

      Xóa
    2. Câu tuyện cuộc đời viết hay hơn cả tiểu thuyết. Từ đáy tim chứa đựng cảm xúc rất chân thành. '

      Xóa
    3. vì câu chuyện cuộc đời đẹp và buồn hơn tiểu thuyết anh ạ

      Xóa
  6. Rồi một ngày thuyền sẽ cập bến mới...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chẳng có bờ bến nào nữa đâu chị à

      Xóa
  7. Mec à, nghe như có chút tuổi phận đời người, rưng rưng đến phát khóc nè...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khi viết những dòng này , em cũng khóc chị à

      Xóa
  8. Chào mừng chị đã về nhà ^^

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. cảm ơn em, ước gì trở lại hồi blog yahoo

      Xóa
  9. Mec, đã về đây rồi thì đừng có bỏ đi nữa thế chứ.

    Trả lờiXóa
  10. mấy hôm nay k tài nào vào đc đây nàng ạ

    Trả lờiXóa
  11. Khóc đi. Cho vơi hết nỗi niềm, rồi ta lại gạt hết ưu phiền mà mĩm cười trước rạng sáng bình minh hôm sau. Mec Nhé!
    HB đã làm bạn với Mec từ hồi YH nhưng có lẽ lâu lắm rồi không giao lưu nên...không chừng Mec đã quên mất HB.
    Dẫu sao hôm nay lại sang thăm Mec và đọc hết những nỗi lòng rắc trên con chữ mà nghe ngậm ngùi thân phận Mec à!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. cảm ơn đã đồng hành cùng Mec trong thời gian qua

      Xóa
  12. E nhớ Blog, e cũng nhớ Chị !

    Trả lờiXóa