TIN Ở HOA HỒNG

TIN Ở HOA HỒNG
Hiển thị các bài đăng có nhãn CẢM XÚC. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CẢM XÚC. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

MÙA THU XANH NHƯ ƯỚC HẸN ...

Sáng nay, em tỉnh dậy bằng âm thanh của chú chim chích choè hát bên của sổ gọi ban mai thức giấc. Và em nhớ anh...

Cứ mỗi độ thu về, lòng em lại nôn nao lắm! Em bảo với bạn rằng, khoảng thời gian này lòng rất dễ nổi loạn (điều này em chưa bao giờ dám nói cùng anh, dù biết, nếu em nói, anh cũng sẽ mỉm cười độ lượng, vì anh hiểu em mà, phải không anh?) 

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

TRONG CHÚNG TA , AI CŨNG CÓ MỘT NỖI SỢ HÃI.


Chiều nay, ngồi đây, giữa một buổi chiều quá thênh thang, tự dưng nỗi sợ hãi mơ hồ bủa vây trong em. 
Em nhớ hồi em còn nhỏ, em rất sợ gió. Những mùa gió nổi em sợ hãi chui vào môt góc nhà tránh gió. Trong bóng tối em hình dung ra đủ những thứ chuyện hãi hùng. Lớn thêm chút nữa, những khi mùa gió đến, cảm giác mất năng lượng và chơi vơi khiến em thấy như mình không làm chủ đc chính mình, em cảm nhận rõ sự vô định và mong manh của kiếp người khi những cơn gió lùa qua vai em khiến em không thể cưỡng lại một cái rùng mình …

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

CHỈ CÒN NHỮNG MÙA NHỚ

Đó là những sáng mưa vội vã như chẳng kịp giật mình kéo áo sau hơi thở khe khẽ lạnh. Tôi phiêu bạt trên những con đường khi những hạt mưa to đập xối xả vào mặt. Sáng nay lại một cơn mưa về không báo trước…Mưa của lòng tôi xốn xang những nỗi buồn khiến tôi không còn biết ánh mặt trời lúc nào sẽ về lại sau cơn mưa. 

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013

YÊU THƯƠNG CŨNG LÀ MỘT MÓN QUÀ!


Một ngày nọ, nàng nhận được một cuộc gọi từ một số điện thoại lạ. Bên kia đầu dây, giọng nói run rẩy gần như tuyệt vọng:
- Chị ơi, em muốn chết!
 Nàng định cất lời bảo rằng: “Cô nhầm máy rồi!”  nhưng, chính trong khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ thoáng qua trong đầu nàng. Chắc chắn cô ấy rất cần ai đó lắng nghe. Nàng im lặng. Đầu dây bên kia giọng nói cô gái gần như ngắt quãng vì những tiếng nấc nghẹn ngào:  
- Hình như không ai yêu thương em cả. Ba em bỏ đi vì cho rằng em không phải là con ông, mẹ em đi theo người đàn ông mới, ông bà nội em gọi em là đồ lạc loài. Em chỉ có một chú cún con làm bạn nhưng nó cũng bỏ em mà đi rồi. Em cô đơn quá, em muốn chết!
Câu cuối cùng cô gái nói trong tiếng nấc nghẹn ngào, rồi nàng nghe tiếng tút tút vang lên... Nàng giật mình sực tỉnh, vội vàng bấm lại số điện thoại vừa gọi cho nàng:

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

TẢN MẠN VỀ TÌNH YÊU



          
Có nhiều khi, những việc ta dự định làm thì không bao giờ ta làm được, còn những việc ta không nghĩ đến lại khiến ta phải suy nghĩ. Hôm nay, một ngày mà nhiệt độ lên tới 38 độ C, Mình không tài nào ngủ được. Bên cạnh, hai bố con Nhật Minh vẫn say sưa giấc nồng. Thật lạ! Cuộc đời có những kết hợp thật diệu kì. Ngày trước yêu đương lãng mạn cho lắm vào cuối cùng lại vớ phải một  ông chồng vô tư như "Tăng Nhật Tuệ"...Bố Nhật Minh cho mình cảm giác thật thoải mái, yên bình, dễ chịu. Mà có như thế mới trụ được với cái phức tạp của mình chứ. Thế mới thấy cuộc đời có quy luật bù trừ cả. Giá thử mình lấy người nào đó (người mà mình đã cảm thấy đồng điệu) biết đâu mình sẽ không hạnh phúc như bây giờ. Đôi khi, hạnh phúc thật giản dị chứ không phải là cái gì quá xa vời.

Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

NÀY ANH, EM CÓ MỘT GIẤC MƠ...



Này anh, em có một giấc mơ.
Giấc mơ về một cánh đồng hoa tím
Và gió, gió như được thả ra từ chiếc túi khổng lồ tung lên những nỗi niềm cổ tích.

Em, cô gái nhỏ trong chiều, ngác ngơ đi ngược chiều gió - đi về phía anh…

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

EM VÀ MÙA ĐÔNG



Em yêu mùa Đông. Đấy là em tự bảo thế...Và hình như có một thời đã là như thế!
Em thích cảm giác được nắm tay ai đó đi dưới hàng cây trụi lá, gió Đông bắc thổi tung tóc em, làn môi lập cập vì rét, nhưng lại thấy lòng thật ấm ...khi bàn tay ai nắm chặt đôi tay nhỏ bé của mình.
Đã một thời, em yêu mùa Đông, rất yêu...
Ngày ấy đã xa rồi....
Cho đến khi em đọc được những dòng này:

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

QUA ĐI NHỮNG NGÀY ĐÔNG


Sáng nay em về trên phố, chợt thấy mùa về xanh biếc những mầm non. 
Cái rét ngọt của mùa Xuân lại làm em nhớ những ngày Đông, co ro trong chiếc áo choàng rộng thùng thình, em qua tuổi mình, qua những vùng trời kỉ niệm mà đâu hay mình đã bỏ lại sau lưng những thổn thức của mùa! 
Qua đi những ngày Đông. Trái tim em dễ rung cảm hơn khi gặp những cơn gió lạnh, thổn thức bởi những tiếng tàu khuya vọng về trong đêm xa vắng, thương ai một mình lang thang quán đêm, thèm chút hơi ấm từ đôi bàn tay gầy mong manh mà tất cả chỉ là hư ảo ... 

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

THÁNG 12 ĐỎNG ĐẢNH ...

  
Tháng 12 trôi qua nhẹ nhàng như hơi thở của đêm. 
Chợt thấy thời gian cứ chùng chình như nỗi nhớ, nửa muốn đi nữa muốn ở... 
     Và gió, không biết từ bao giờ trở nên đỏng đảnh lạ, thổi rạt qua những cánh đồng kí ức không lạnh buốt mà lại bỏng rát.
     Hôm nay gió về...Lật tung những nỗi niềm ai đó còn phong kín, để một người tự thấy mình lạc lõng trước cuộc đời như một kẻ "ở trọ trần gian"...
   *** MECGHI ***